Thơ hay

100+ bài thơ về mưa hay nhất mọi thời đại

Mưa Đá
Tác giả: Hữu Thỉnh

Mưa đá đi tìm nơi dễ vỡ
Thân cây xây xát thật êm đềm
Trẻ con quăng mũ giang tay múa
Người lớn buông rèm lặng đứng xem
Đá rơi hạt chắc đầu bông rụng
ếch nhái kêu ran cỏ hội hè
Hạt lép vồng lên trương với gió
Đồng như canh bạc nước như mê
Đường lầy tôi bước không tơi nón
Mưa tạnh nhìn lên trái vẫn xanh

BÀI THƠ: THƯƠNG EM CHIỀU MƯA
Tác giả: Đặng Minh Mai

Mưa rơi nghiêng lối em về
Ướt bờ vai nhỏ tóc thề em tôi
Nắng thu chạy trốn đâu rồi?
Không còn vương vấn đứng ngồi theo em
Bầu trời phủ lớp mây đen
Vội vàng em bước qua thềm lá rơi
Thương em, thương quá em ơi!
Áo em ướt sũng trách trời mưa chi?
Để cho vội bước em đi
Gót hồng tất bật bởi vì mưa sa
Anh xin làm mái hiên nhà
Chở che em khỏi ướt nhoà vì mưa
Thương em biết mấy cho vừa
Bằng lòng em nhé anh đưa em về
Mưa tuôn xối xả tràn trề
Một mình em bước tái tê anh buồn.

BÀI THƠ: KỶ NIỆM NGÀY MƯA
Tác giả: Hoàng Thanh Tâm

Ngoài trời lất phất hạt mưa
Giọt nghiêng giọt ngả giọt thưa giọt dầy
Mưa bay thấm ướt vai gầy
Cho anh thương nhớ mỗi ngày mưa bay.
Mời anh một chén rượu cay
Ngoài trời mưa lạnh rượu say ấm lòng
Chén trà ấm áp căn phòng
Đạo đàm tâm sự nỗi lòng ngày mưa.
Giữa trưa trời đổ cơn mưa
Sao mưa không đợi đêm mưa hãy tìm
Mưa đêm cho mắt lim dim
Trắng trời tối đất quên đêm sắp tàn.
Bàn tay anh siết muộn màng
Bờ môi tìm kiếm dịu dàng bờ môi
Em nghiêng ngã em lã lơi
Mưa ơi đừng tạnh em ơi đừng về.
Trong mưa có tiếng hẹn thề
Xin em ngoan ngoãn vọng về tim anh
Trong mưa dệt mộng ngày xanh
Trong em luôn có tình anh cận kề.

BÀI THƠ: MƯA ƠI ĐỪNG ƯỚT VAI MỀM
Tác giả: Phạm Đình Dũng

Mưa trên phố nhỏ thân yêu
Cho người lữ khách một chiều nhớ em
Mưa ơi đừng ướt vai mềm
Để em đứng đợi bên thềm chiều nay
Anh về theo gió heo may
Đem theo nỗi nhớ đong đầy yêu thương
Chiều nay trên bến sông Tương
Có người lữ khách còn vương vấn tình
Mong cho nắng ấm lung linh
Chân trời mây trắng in hình chúng ta
Đường về có ánh trăng ngà
Soi đường anh bước về nhà bên em
Bên nhau tay nắm êm đềm
Dìu nhau đi hết mọi miền yêu đương
Anh về rũ áo phong sương
Cùng em xây mộng vấn vương ân tình.

Thơ về mưa tình yêu
Thơ về mưa tình yêu với bao tâm tư tình cảm chan chứ ở trong lòng muốn gửi đến gửi ấy vô cùng rung động và ngọt nào dưới đây sẽ làm cho tình yêu của đôi trẻ lãng mạn hơn bao giờ hết. Mưa không chỉ tưới mát sức sống cho vạn vật mà còn mang đến cho chúng ta những cảm giác sâu lắng khó tả.

Tuyển tập thơ về mưa ngọt ngào và lãng mạn hay nhất
Đừng trách mưa rơi
Xin em đừng trách trời mưa
Xin em đừng trách người xưa vô tình
Chỉ vì một nụ cười xinh
Cơn mưa bất chợt cho mình quen nhau

Mái hiên ngày ấy mưa ngâu
Gặp em mưa ướt mái đầu tóc xanh
Ngượng ngùng em ngước nhìn anh
Mỉm cười khi thấy anh giành chỗ cho

Nụ cười hàm tiếu như mơ
Giật mình anh đã thẫn thờ nhìn lên
Anh vờ kiếm cớ hỏi tên
Bên nhau sánh bước khi trên đường về

Mối tình một thuở si mê
Nắm tay ta đã hẹn thề nên đôi
Yêu thương chung thuỷ trọn đời
Dắt nhau đi tới chân trời mộng mơ

Đâu ai học hết chữ ngờ
Thuyền tình xưa đã xa bờ yêu thương
Bây giờ mỗi đứa một phương
Tình ta như thể hai đường song song

Anh mơ bắc được cầu vồng
Đôi ta kết nối dòng sông Ngân Hà
Cho tình xưa hết phôi pha
Chung vui hạnh phúc một nhà trăm năm

Mưa
Mưa rơi chiều ngang phố
Lưa thưa giọt u hoài
Ru tôi tìm cảm xúc
Chút tình về nơi đâu….

Mưa qua chiều góc phố
Hiu hắt chuyện tôi buồn
Buông theo tình phiêu lãng
Liêu xiêu chuyện tình tôi.

Mưa đi về có nhớ
Cớ sao phố đợi chờ
Lơ ngơ tìm ai đó
Có đi về cùng tôi.

Mưa mang tình đi mãi
Xa xăm câu chuyện mình
Thênh thang tình phiêu lãng
Mang cả chuyện tình tôi

Mưa tình
Tôi tắm mình trong cơn mưa tình yêu
Những giọt ngâu đau rát tái tê nhiều
Tàn cơn mưa chưa rũ sạch ân ái
Áo ngây thơ thay đổi nét phong trần

Tôi tắm mình trong nổi đau tê dại
Ngơ ngác nhìn mọi sắc hương … Mờ phai
Giờ mới hiểu tình đời là cay đắng
Một cuộc đời vùi trong bụi … Mưa vay….

Tuyển tập thơ về mưa ngọt ngào và lãng mạn hay nhất
Nghe mưa
Đêm nay trời vẫn đang mưa
Giọt buồn giọt tủi lưa thưa nỗi niềm
Ngồi đây gọi giấc mơ êm
Bao nhiêu ký ức mãi thêm u sầu

Nghe mưa tí tách canh thâu
Lòng đầy da diết cơn ngâu thắm nhòa
Một người thì ở nơi xa
Kẻ luôn thầm nhớ nụ hoa giữa đời

Rì rào nức nở mưa ơi
Nghe như từng hạt nhẹ rơi não nùng
Thương một người chẳng đi chung
Yêu người ngoảnh mặt đâu cùng sánh duyên…./.

Cơn mưa chiều nay
Chiều nay mưa rơi trên phố
Trắng xoá nỗi nhớ quắt quay
Gió giông về ngang qua cửa
Ướt đẫm một cuộc tình gầy

Chiều nay nghe cô đơn quá
Con đường vắng bước chân đi
Yêu thương bây giờ xa lạ
Giữ được trong nhau những gì

Phố buồn sẽ không còn nắng
Chiều tà nhạt những vàng phai
Trời buồn mây đen trĩu nặng
Lòng còn hoang hoải nhớ ai

Dẫu người về đây lần nữa
Hết rồi đã lạc dấu chân
Câu thơ mắc trên cánh cửa
Giọt buồn gọi nhớ xa xăm

Yêu thương bây giờ đã cũ
Ta chẳng còn chờ đợi nhau
Xanh rêu mùa yêu đã ngủ
Ru lòng một cuộc tình đau

Mai ta về bên gác vắng
Gửi hồn vào những vần thơ
Bao giờ tim ta sóng lặng
Tình ơi….. cho đến….bao giờ.. ???

Sầu nhớ
Mưa chiều dâng nỗi nhớ ai
Bâng khuâng tình vãi vướng dài mắt mi
Để yêu thương lại xiết ghì
Trong vòng tay ấm người đi lặng buồn

Châu dòng mắt ngấn lệ tuôn
Khơi lên niềm nỗi dâng nguồn cô đơn
Đắng cay chua xót giận hờn
Xa rồi xa mãi trống trơn chỉ mình

Gửi hồn giữa chốn phiêu linh
Đêm vương sầu nhớ bóng hình của anh
Tựa như cơn gió lùa cành
Mây trời phủ tối màu xanh chẳng còn

Đâu là những vết chân son
Thuở xưa chung bước lối mòn hai ta
Lụa nhung áo gấm ngọc ngà
Vui cùng bên ấy hòa ca mỗi ngày

Cũng tại mưa ngâu
Tháng bảy ơi sao cứ đổ mưa ngâu
Để cho em mang nỗi sầu nhân thế
Dẫu vẫn biết tình đời là dâu bể
Đã dằn lòng sao không thể quên anh

Vì mưa ngâu tình ta quá mong manh
Cũng xây cầu nhưng không thành Ô Thước
Chức Nữ xuôi còn Ngưu Lang về ngược
Tình xa rồi em lỡ bước sang ngang

Không nên duyên ta tan vỡ mộng vàng
Em chua xót lệ hai hàng thương nhớ
Tình chia ly cho kẻ đi người ở
Nên bây giờ mình cách trở sông sâu

Muốn tới thăm anh nhưng chẳng có cầu
Cũng chỉ tại vì mưa ngâu tháng bảy
Sóng vỗ trong lòng sông sâu nước chảy
Nhớ anh nhiều sao không thấy anh qua

Tháng bảy về tình cay đắng xót xa
Kỷ niệm cũ chỉ còn là dĩ vãng
Mối tình ngày xưa một thời lãng mạn
Em giữ trong lòng ngày tháng không phai

Mưa bong bóng
Hoa phượng rơi ta giã từ mùa hạ
Thuở xuân thì ngày ấy trả cho em
Tuổi học trò với ký ức dịu êm
Nụ cười xinh bờ môi mềm mắt biếc

Chia tay nhau hai đứa cùng luyến tiếc
Hai phương trời mình ly biệt cách xa
Phượng nở rồi tàn qua mấy mùa hoa
Nhận được tin nơi quê nhà gửi tới

Em hạnh phúc theo người vui duyên mới
Phương trời xa anh vời vợi nhớ thương
Trời không se ta không thể chung đường
Anh quay về lòng vấn vương tình cũ

Tháng bảy tới phượng vĩ tàn cuối vụ
Anh lang thang tìm quá khứ ngày xưa
Thấy bóng em thấp thoáng dưới chiều mưa
Đi bên ai cơn gió lùa rụng lá

Con đường quen giờ đã thành xa lạ
Giữa mùa hè sao lạnh giá tâm can
Anh đứng nhìn mưa bong bóng vỡ tan
Chợt hiểu ra tình đã tàn em ạ

Mưa tình yêu
Em gởi mưa về xua nắng gắt vai anh
Mưa tắm mát thêm những cánh đồng nứt nẻ
Em gởi vào mưa lời tình yêu khe khẽ
Gởi cả nụ hôn thật nhẹ thật nhẹ nhàng…

Em gởi vào mưa những nỗi nhớ mênh mang
Những giọt mưa rơi như những dòng nước mắt
Khi nhận tin anh bỗng dưng em nín bặt
Có lẽ niềm tin lau nước mắt … yêu à!

Em gởi vào mưa cả những nỗi xót xa
Nửa xót người thương nửa xót mình… buồn lắm!
Nắng và mưa cũng như Bắc – Nam … vạn dặm
Còn chữ tình còn hi vọng… phải không anh???…

Mưa lòng

Những khúc nhạc mưa cứ rã rời
Trong lòng héo hắt thấy chơi vơi
Mưa lòng ngập lối bên song trước
Càng lắc càng đong chợt tím rơi
Mưa thẫm trời xuân có nhạt phai
Chơi vơi mưa xuống vẫn hờn hoài
Mây mù giăng khắp trời thăm thẳm
Nhạc có sầu rơi hãy nguôi ngoai

(Sưu tầm)

Tâm sự giọt mưa

Chiều nay mưa lại miên man!
Giọt thương, giọt nhớ vỡ tràn giọt mong
Giọt nào… nhỏ xuống má hồng?
Giọt nào… nhỏ xuống giữa lòng người thương?
Giọt nào… thành giọt lệ vương?
Giọt mơ …nhỏ xuống thành nguồn tương tư?
Giọt nào… là giọt thật hư?
Giọt se …muối mặn rã nhừ bờ môi?
Giọt nào… nhỏ xuống thành đôi?
Giọt thầm… nhỏ xuống mồ côi một mình?
Giọt nào… nhỏ xuống người tình?
Giọt côi… nhỏ xuống phận mình bơ vơ?
Giọt nào… nhỏ xuống thành thơ?
Giọt hoang… nhỏ xuống thành bờ sông trôi?
Giọt nào… nhỏ xuống ao đời
Giọt ươm… nhỏ xuống cho tươi ngô đồng?
Giọt nào… nhỏ xuống lưng còng?
Giọt trong… nhỏ xuống cho lòng em vui?
Giọt nào… nhỏ xuống mảnh đời?
Giọt tươi… nhỏ xuống những nơi khô cằn?
Giọt nào… thành giọt hoa đăng?
Giọt tan… thành giọt mây giăng lưng trời?
Giọt nào… nhỏ xuống hồn tôi?
Giọt tình… nhỏ xuống cho người tôi thương?!…

(Ngọc Dung)

Mưa chiều buồn

Mưa rơi buồn như lòng tôi tê cóng
Mưa lóng ngóng như tôi trước cuộc đời
Mưa nhút nhát như tôi thủa xưa ấ
Mãi âm thầm lặng lẽ chẳng một lời
Ơi cuộc đời có bao giờ khác được
Cơn mưa buồn mãi mãi chẳng ngừng rơi…
Chiều mưa buồn!!! Mưa ơi! Mưa lại rơi rồi

(Sưu tầm)

Mưa rả rích

…Mưa rơi, mưa lại rơi rồi,
Mưa rơi như khóc như cười với ta.
…Khóc vì giọt lệ phôi pha,
Cười vì khờ dại, cười vì đắng cay.
…Ta như một kẻ đang say,
Say trong tình gió, tình mây vô bờ.
…Ta như một kẻ đang mơ,
Mơ trong giấc mộng ảo mờ, hư không.
….Mưa rơi từng giọt nhớ mong,
Rơi từng giọt đắng trong lòng xót xa.
…Mưa rơi cho những ngày qua,
Trách người phụ bạc bỏ ta đi rồi.
…Mưa rơi từng tiếng nỉ nôi,
Cứ như giận dỗi cảnh đời trái ngang.
…Mưa buồn miệng lưỡi thế gian,
Không dao, không búa mà tan cuộc tình.
…Để giờ hai kẻ vô hình,
Qua nhau ngoảnh mặt…vô tình thế sao?
…Mưa rơi, rơi giữa đêm thâu,
mưa nghe nức nở mối sầu đầy vơi..

Similar Posts

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *